Bìa tiểu thuyết Từ Người thừa kế đến Hellbent

Từ Người thừa kế đến Hellbent

8.2 / 10.0
Trong bộ billionaire romance novels Từ Người thừa kế đến Hellbent, Đường Đan Tâm quyết định hủy hôn với Trác Võ Hoài sau những sỉ nhục và hành hạ tàn nhẫn. Cô chọn đính hôn cùng Phạm Thảo Đường để tìm lại danh dự. Khám phá ngay modern novel đầy kịch tính này tại web novel.
Tóm tắt Từ Người thừa kế đến Hellbent
Dù mang danh nghĩa vị hôn thê chính thức, Đường Đan Tâm lại phải chịu đựng sự phản bội cay đắng khi Trác Võ Hoài công khai bảo nuôi nhân tình. Kẻ thứ ba ngông cuồng đánh đập, giẫm nát tay cô, nhưng anh ta lại lạnh lùng bao che cho ả. Đỉnh điểm của nỗi đau là khi anh nhốt cô vào kho lạnh đến mức suýt mất mạng chỉ để tìm tung tích tiểu tam. Sau năm năm yêu thương đổi lấy sự sỉ nhục và cái chết cận kề, Đan Tâm quyết định dứt khoát. Ngay trong tiệc sinh nhật, cô tuyên bố hủy hôn với họ Trác và đính hôn cùng Phạm Thảo Đường.
Xem thêm

Từ Người thừa kế đến Hellbent Chương 1

Tôi là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của Trác Võ Hoài, nhưng anh ta lại công khai bao nuôi một tiểu tam.

Cô ta dẫn người đến nhà đánh tôi đến trọng thương, còn dùng gót giày giẫm nát bàn tay tôi.

Tôi gọi cảnh sát, nhưng anh ta lại đến, không phải để bênh vực tôi, mà là để bảo lãnh cho cô ta. Anh ta nhìn những vết thương trên người tôi, lạnh lùng nói:

"Đừng làm loạn nữa."

Sau đó, chỉ vì cô ta mất tích vài ngày, anh ta đã nhốt tôi vào kho lạnh, hạ nhiệt độ xuống mức thấp nhất, suýt nữa thì giết chết tôi, chỉ để ép tôi nói ra tung tích của cô ta.

Khi tôi được cứu ra, toàn thân tím tái, hơi thở yếu ớt, tôi nhìn thấy anh ta đang ôm chặt cô ta, người vừa đi chơi về.

Năm năm tình yêu, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và cái chết cận kề.

Vì vậy, trong bữa tiệc sinh nhật của mình, tôi cầm lấy micro và tuyên bố trước mặt tất cả mọi người.

"Tôi, Đường Đan Tâm, xin chính thức hủy bỏ hôn ước với Trác Võ Hoài! Đồng thời, tôi sẽ đính hôn với anh Phạm Thảo Đường!"

Chương 1

Đường Đan Tâm POV:

Trong giới thượng lưu Sài Gòn, Đường Đan Tâm và Trác Võ Hoài được biết đến là "cặp đôi kiểu mẫu" danh xứng với thực. Nhưng thực tế, anh tài trợ cho một hot girl mới nổi, tôi liền nâng đỡ một sinh viên kiến trúc nghèo vào trường danh tiếng; anh giành được một dự án lớn, tôi nhất định phải đoạt lấy một dự án đối thủ.

Người ngoài đều nói chúng tôi là oan gia ngõ hẹp, trời sinh một cặp.

Nhưng chỉ tôi biết, tôi làm tất cả chỉ để anh nhìn tôi thêm một lần.

Năm năm trước, tôi đã vô tình nghe thấy anh nói với gia đình mình: "Kết hôn thương mại cũng được, nhưng con sẽ không bao giờ yêu cô ta."

Câu nói đó giống như một cái gai độc, đâm sâu vào tim tôi, khiến tôi đau đớn nhưng cũng đầy bướng bỉnh.

Không có được trái tim anh, vậy thì phải khiến anh mãi mãi không quên được tôi.

Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ mãi chìm trong mối quan hệ bệnh hoạn này, cho đến một ngày, chàng sinh viên kiến trúc mà tôi tài trợ, Phạm Thảo Đường, đã trở thành một kiến trúc sư thiên tài nổi tiếng và ngỏ lời với tôi.

"Chị Đan Tâm, chị đã cho em tất cả những gì em có ngày hôm nay. Em không có gì để báo đáp, chỉ có tấm thân này. Chị có thể cho em một cơ hội để chăm sóc chị không?"

"Hãy hủy bỏ hôn ước với Trác Võ Hoài đi. Anh ta không xứng đáng với chị."

Giọng nói của Thảo Đường qua điện thoại vẫn ấm áp và chân thành như ngày nào, nhưng từng chữ từng chữ lại như một tảng đá lớn ném vào mặt hồ yên tĩnh trong lòng tôi, tạo nên những gợn sóng dữ dội.

Tôi cúp điện thoại, lảo đảo bước đến bên cửa sổ. Căn biệt thự rộng lớn này, vốn được gọi là "tổ ấm tương lai" của tôi và Trác Võ Hoài, giờ đây lại trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ. Trên bức tường đối diện, tấm ảnh cưới phóng to của chúng tôi vẫn treo ở đó. Trong ảnh, anh mặc bộ vest trắng lịch lãm, gương mặt góc cạnh lạnh lùng, ánh mắt không có chút hơi ấm nào. Còn tôi, mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, gượng cười bên cạnh anh, nụ cười cứng nhắc và giả tạo.

Đã năm năm rồi.

Năm năm kể từ khi hai gia đình Đường - Trác tuyên bố chúng tôi là một cặp. Nhưng trong năm năm này, anh chưa bao giờ đề cập đến chuyện kết hôn. Mỗi lần tôi nhắc đến, anh đều dùng lý do công việc bận rộn để thoái thác, hoặc đơn giản là nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, như thể tôi đang nói một điều gì đó vô cùng nực cười.

Tôi biết, anh không yêu tôi.

Từ nhỏ đến lớn, Trác Võ Hoài luôn là một sự tồn tại chói lòa. Anh là con trai độc nhất của tập đoàn Trác Thị, tài giỏi, đẹp trai, là đối tượng trong mộng của không biết bao nhiêu cô gái. Còn tôi, người thừa kế duy nhất của Đường Thị, đứng bên cạnh anh, đáng lẽ phải là môn đăng hộ đối. Nhưng trong mắt anh, tôi chưa bao giờ tồn tại.

Tôi vẫn nhớ, có lần một người bạn của anh tò mò hỏi: "Đan Tâm tốt như vậy, sao cậu không thử hẹn hò với cô ấy?"

Anh chỉ nhếch mép cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: "Cô ta? Quá phiền phức."

Chỉ ba từ ngắn ngủi đó đã khiến tôi, người luôn tự hào và kiêu hãnh, phải trốn trong phòng khóc suốt một đêm.

Tôi đã nghĩ rằng cả đời này chúng tôi sẽ chỉ như hai đường thẳng song song, không bao giờ có điểm giao. Nhưng số phận thật trớ trêu, vì lợi ích thương mại, hai gia đình đã quyết định liên hôn. Tôi trở thành vị hôn thê của anh.

Tôi đã từng ngây thơ nghĩ rằng, có lẽ thời gian sẽ thay đổi tất cả. Có lẽ sự chân thành của tôi sẽ có một ngày khiến tảng băng trong lòng anh tan chảy.

Nhưng tôi đã sai.

Ngay sau khi hôn ước được xác lập, anh bắt đầu công khai tài trợ và bao nuôi một hot girl mạng tên là Lê Lệ Hằng. Anh đưa cô ta tham dự các bữa tiệc, mua cho cô ta những món đồ xa xỉ, thậm chí còn dịu dàng lau mồ hôi cho cô ta trước mặt bao nhiêu người.

Sự thiên vị trắng trợn đó như một cái tát trời giáng vào mặt tôi.

Tôi đã cố gắng tranh cãi với anh, chất vấn anh. Nhưng đáp lại tôi chỉ là sự im lặng lạnh lẽo và ánh mắt ngày càng chán ghét.

"Đường Đan Tâm, cô nên biết vị trí của mình," anh nói, giọng điệu không một chút cảm xúc. "Cuộc hôn nhân này chỉ là một giao dịch. Đừng đòi hỏi những thứ mà cô không bao giờ có được."

Những thứ tôi không bao giờ có được.

Là tình yêu của anh.

Nhưng tôi khao khát nó, khao khát đến điên cuồng.

Tôi không biết đã bao nhiêu lần tự hỏi bản thân, có nên từ bỏ không? Có nên buông tay khỏi mối tình đơn phương vô vọng này không?

Nhưng tôi không làm được. Tình yêu dành cho anh đã ăn sâu vào máu thịt, trở thành một phần của tôi. Từ bỏ anh cũng giống như từ bỏ chính bản thân mình.

Cho đến bây giờ.

Giọng nói của Phạm Thảo Đường và những ký ức đau buồn cứ quẩn quanh trong đầu tôi. Chiếc cân trong lòng tôi, vốn luôn nghiêng về phía Trác Võ Hoài, giờ đây bắt đầu chao đảo.

Cuộc đời này có bao nhiêu năm để lãng phí chứ?

Đúng lúc tôi đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn loạn, cửa chính đột ngột bị mở ra. Lê Lệ Hằng, khoác trên mình bộ váy hàng hiệu mới nhất, cùng với vài người bạn của cô ta nghênh ngang bước vào.

"Ồ, xem ai đây này. Vị hôn thê danh chính ngôn thuận của anh Hoài sao lại ở nhà một mình thế này?" Giọng cô ta đầy vẻ châm chọc.

Tôi cau mày, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. "Sao cô lại có mật khẩu nhà tôi?"

Căn nhà này, mật khẩu chỉ có tôi và Trác Võ Hoài biết.

Lê Lệ Hằng cười phá lên, nụ cười đắc thắng. "Là anh Hoài cho tôi đó. Anh ấy nói, dù sao sau này nơi này cũng là của tôi, biết trước mật khẩu cũng không sao."

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Anh ta... anh ta lại có thể làm như vậy.

"Cút ra khỏi đây," tôi gằn giọng, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng lên.

"Cút?" Lê Lệ Hằng nhếch mép. "Đường Đan Tâm, cô nghĩ mình còn là cái thá gì? Anh Hoài đã chán ngấy cô rồi. Hôm nay tôi đến đây là để cho cô biết điều một chút."

Cô ta ra hiệu cho mấy người bạn đi cùng. Họ lập tức tiến lên, vây lấy tôi.

"Các người muốn làm gì?" Tôi lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.

"Làm gì ư?" Lê Lệ Hằng cười khẩy. "Dạy cho cô một bài học thôi."

Một trong những cô gái đó túm lấy tóc tôi, giật mạnh về phía sau. Cơn đau nhói từ da đầu truyền đến khiến tôi choáng váng. Một người khác tát mạnh vào mặt tôi.

"Chát!"

Âm thanh chói tai vang lên trong căn phòng trống rỗng. Má tôi nóng rát, đau đớn.

"Đánh đi, đánh mạnh vào!" Lê Lệ Hằng cổ vũ, giọng điệu đầy hả hê. "Để cho cô ta biết, ai mới là người phụ nữ của Trác Võ Hoài."

Họ xông vào, đấm đá túi bụi vào người tôi. Tôi chỉ có thể co người lại, bất lực chịu đựng. Từng cú đấm, từng cú đá như đang nghiền nát không chỉ cơ thể mà cả chút tự tôn cuối cùng của tôi.

Lê Lệ Hằng bước tới, ngồi xổm xuống, dùng mũi giày cao gót nâng cằm tôi lên.

"Thế nào, tiểu thư Đường gia? Cảm giác bị người khác chà đạp có dễ chịu không?"

Sau đó, cô ta đứng dậy, cố tình dùng gót giày nhọn hoắt giẫm mạnh lên mu bàn tay tôi đang đặt trên sàn.

"A!"

Cơn đau xuyên thấu khiến tôi hét lên một tiếng. Cảm giác như xương tay sắp vỡ vụn.

Đúng lúc này, cửa chính lại một lần nữa mở ra. Mấy người vệ sĩ của gia đình tôi vội vã chạy vào, nhanh chóng khống chế Lê Lệ Hằng và đám bạn của cô ta.

"Tiểu thư, cô không sao chứ?" Trưởng vệ sĩ lo lắng hỏi.

Tôi cố gắng gượng dậy, nhìn Lê Lệ Hằng bằng ánh mắt lạnh như băng.

"Đưa tất cả bọn họ đến đồn cảnh sát."

Tại đồn cảnh sát, cảnh sát nhìn những vết thương trên người tôi và bộ dạng thảm hại của Lê Lệ Hằng, đề nghị chúng tôi hòa giải.

"Hòa giải?" Tôi cười lạnh. "Không bao giờ. Tôi muốn truy cứu đến cùng. Tội cố ý gây thương tích và xâm nhập gia cư bất hợp pháp."

Lê Lệ Hằng hoảng sợ, vội vàng gọi điện cho Trác Võ Hoài.

Không đầy mười lăm phút sau, anh đã có mặt.

Anh lướt nhìn những vết bầm tím trên người tôi, lông mày khẽ nhíu lại một chút, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ lạnh lùng như thường.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói rành rọt nhưng run rẩy vì tức giận: "Trác Võ Hoài, cô ta dẫn người đến nhà đánh em, còn giẫm lên tay em. Em muốn kiện cô ta, em muốn cô ta phải ngồi tù!"

Anh không trả lời tôi, chỉ quay sang nói chuyện với viên cảnh sát trưởng. Tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy viên cảnh sát trưởng liên tục gật đầu, rồi ra lệnh cho cấp dưới thả Lê Lệ Hằng và đám bạn của cô ta ra.

Tôi sững sờ, không thể tin vào mắt mình.

"Trác Võ Hoài! Anh làm gì vậy? Tại sao lại thả họ đi?" Tôi hét lên, lao đến trước mặt anh.

Anh nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo và xa cách. "Đường Đan Tâm, đừng làm loạn nữa."

Đừng làm loạn nữa?

Hai chữ này như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Uất ức, đau đớn, tủi nhục, tất cả cảm xúc cùng một lúc dâng lên, khiến hốc mắt tôi đỏ hoe.

"Em bị đánh, bị sỉ nhục ngay trong chính nhà của mình! Anh không những không bênh vực em, mà còn dung túng cho kẻ đã hại em? Trác Võ Hoài, trong lòng anh, em rốt cuộc là cái gì?"

Anh im lặng, chỉ lạnh lùng nhìn tôi.

"Lệ Hằng còn nhỏ, không hiểu chuyện. Anh sẽ phạt cô ấy," một lúc lâu sau, anh mới thản nhiên nói.

Phạt?

Tôi bật cười, nụ cười chua chát và đầy nước mắt. Cô ta suýt nữa đã giết chết tôi, và anh chỉ nói sẽ "phạt" cô ta?

Tôi nhìn anh, nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu suốt bao nhiêu năm. Anh đang đứng đó, che chở cho người phụ nữ khác, dịu dàng lau nước mắt cho cô ta, rồi khoác áo cho cô ta, cẩn thận dặn dò cô ta đừng để bị cảm lạnh.

Còn tôi, vị hôn thê danh chính ngôn thuận của anh, lại bị bỏ lại phía sau, một mình, với đầy những vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần.

Tôi lê bước ra khỏi đồn cảnh sát, cơn mưa mùa hạ bất chợt đổ xuống, xối xả và lạnh buốt. Từng giọt mưa như từng giọt nước mắt của tôi, gột rửa đi chút tình yêu cuối cùng còn sót lại trong tim.

Suốt năm năm qua, mỗi khi tôi bị ốm, anh chưa bao giờ hỏi han một câu. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, anh chưa bao giờ đưa tay giúp đỡ. Mỗi khi tôi khóc, anh chỉ thấy phiền phức.

Còn Lê Lệ Hằng, cô ta chỉ cần nhíu mày một cái, anh đã lo lắng không yên. Cô ta chỉ cần rơi một giọt nước mắt, anh đã sẵn sàng làm tất cả vì cô ta.

Bây giờ, tôi cuối cùng cũng đã hiểu.

Tình yêu của tôi, sự cố chấp của tôi, trong mắt anh, chỉ là một trò cười.

Tôi móc điện thoại ra, màn hình đã bị vỡ nát vì cú ngã. Tôi tìm đến số của Phạm Thảo Đường, ngón tay run rẩy bấm nút gọi.

"Thảo Đường..." Giọng tôi khản đặc.

"Chị Đan Tâm? Chị làm sao vậy?" Giọng Thảo Đường ở đầu dây bên kia đầy lo lắng.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng để giọng nói của mình trở nên bình tĩnh.

"Những lời em nói lúc trước, còn tính không?"

"Đương nhiên là còn! Chị... chị đồng ý rồi sao?"

"Ừ," tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào làn nước mưa lạnh buốt. "Thảo Đường, đến sinh nhật của chị, hãy đến và mang chị đi."

Đọc tiếp

Mục lục của Từ Người thừa kế đến Hellbent

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Chồng giàu có nhất thành phố cưới tôi trong chớp mắt và chiều chuộng tôi hết mực
8.7
Để thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt với một lão già, tôi liều lĩnh kết hôn chớp nhoáng cùng người đàn ông lạ mặt. Trái với lo ngại, chồng tôi không chỉ giỏi việc nhà, biết kiếm tiền mà còn vô cùng chiều chuộng, quấn quýt vợ không rời. Từ khi có anh, mọi khó khăn trong đời tôi đều được quý nhân giúp đỡ hóa giải một cách thần kỳ. Thế nhưng, ngày tôi phát hiện ra thân phận thật sự và mục đích của anh sau đám cưới này, tôi đã giận dữ đòi ly hôn rồi bỏ đi. Chẳng bao lâu sau, tôi bị anh bắt về. Giữa sự cưng chiều đến nghẹt thở và nụ cười đầy tà mị, anh hỏi liệu tôi còn dám rời xa anh lần nữa hay không.
Bìa tiểu thuyết Nũng nịu với chồng cũ sau ly hôn
9.4
Thầm yêu anh suốt bảy năm, cô chấp nhận mọi lời đàm tiếu để trở thành Hứa phu nhân. Cô từng tin rằng sự chân thành sẽ lay động được trái tim anh, nhưng thực tế chỉ nhận lại sự lạnh lùng vô cảm. Nhận ra bản thân có đủ nhan sắc và tiền bạc, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc để tìm lại tự do. Hậu ly hôn, cô tận hưởng cuộc sống rực rỡ bên những chàng trai trẻ tuổi và thành đạt. Nhìn thấy vợ cũ liên tục vướng tin đồn tình ái, người chồng vốn dửng dưng bỗng nổi cơn ghen tuông dữ dội. Anh tìm mọi cách khẳng định chủ quyền nhưng cô chỉ hờ hững coi anh như người lạ.
Bìa tiểu thuyết Tống tổng phu nhân lại đến Cục dân chính xin ly hôn
9.0
Tại Nam Thành, ai cũng rõ Tống Kỳ Niên bị ép buộc phải kết hôn cùng Lê Thư Hòa. Khi cô bị đuổi khỏi nhà cũng là lúc người tình trong mộng của chồng mang thai trở về, khiến dư luận tin rằng cô sắp bị hắt hủi khỏi hào môn. Thực tế, Thư Hòa còn mong chờ ngày ly hôn hơn bất cứ ai và liên tục thúc giục thủ tục. Ngược lại với suy đoán của đám đông về việc Tống tổng sẽ sớm rũ bỏ vợ, anh lại gây bão mạng xã hội khi khẳng định chắc chắn sẽ không bao giờ ly hôn. Hành động bất ngờ này của chồng khiến Thư Hòa vô cùng hoang mang, không thể hiểu nổi ý đồ thực sự của anh là gì.
Bìa tiểu thuyết Vì bạch nguyệt quang mà ngược tôi? Sau khi tái sinh, tôi gả cho kẻ tử thù
8.8
Thẩm Y từng dành trọn thanh xuân và tiền tài để chăm sóc Cố Thanh Hàn, mặc kệ đôi chân anh tàn phế. Cô thậm chí hạ mình cầu xin kẻ thù để cứu mạng anh, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội. Khi đối mặt với ranh giới sinh tử, Thanh Hàn đã bỏ mặc cô để cứu lấy người trong mộng Lâm Tri Ý. Sau khi tái sinh vào đúng ngày chọn hôn phu, Thẩm Y quyết định từ bỏ kẻ bạc tình để kết hôn với Lệ Tư Thận, người đàn ông quyền lực nhất. Lúc Thanh Hàn hối hận quỳ gối van xin, cô chỉ lạnh lùng khinh miệt.
Bìa tiểu thuyết Sự tính toán cay đắng của người vợ
8.4
Bảy năm hôn nhân vỡ vụn vào ngày tôi ngã từ giàn giáo giữa cơn mưa tầm tã. Trong lúc tôi cận kề cái chết, Hoàng Văn Lương lại đang mặn nồng bên nhân tình có gương mặt giống hệt tôi tại Đà Lạt. Anh ta tìm người thay thế để sinh con, rồi lại nảy sinh tình cảm thật lòng. Đỉnh điểm là tại bữa tiệc, anh sẵn sàng dùng thân mình bảo vệ cô ta, bỏ mặc người vợ hợp pháp là tôi đau đớn giữa đống đổ nát. Hóa ra, tình nghĩa tào khang chẳng bằng đứa con trong bụng kẻ đóng thế. Khi nghe chính miệng anh thú nhận yêu cô gái kia, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Một cuộc điện thoại cho luật sư là dấu chấm hết cho sự phản bội này.
Bìa tiểu thuyết Anh phản bội trước, tôi ly hôn anh khóc gì chứ?
9.0
Trong lúc chống chọi với căn bệnh ung thư gan quái ác, Cố Thanh Hoan bàng hoàng nhận ra bộ mặt thật của Lộ Dung Thịnh sau 5 năm chung sống. Người chồng cô hằng tin tưởng không chỉ lén lút có con riêng với tình nhân mà còn tàn nhẫn đem nguồn gan vốn để cứu mạng cô trao cho kẻ khác. Đứng trước sự phản bội tột cùng, Thanh Hoan quyết định từ bỏ người đàn ông bội bạc để giành lại sự sống cho mình. Cô liên lạc với một nhân vật bí ẩn suốt 5 năm qua để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật tại Kinh Thành. Thế nhưng, khi cô dứt khoát rời đi, Lộ Dung Thịnh lại bắt đầu rơi vào trạng thái phát điên vì hối hận.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ