Bìa tiểu thuyết Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai

Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai

8.7 / 10.0
Trong Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai, nhân vật chính hồi sinh sau cái chết thảm khốc do người chồng phản bội. Thuộc thể loại romance và modern novel, cô quyết định hủy bỏ hôn ước để trả thù. Đọc ngay romance stories này để theo dõi hành trình thay đổi vận mệnh và đòi lại công bằng.
Tóm tắt Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai
Hy sinh cả thanh xuân để yêu Đoàn Khải Minh, nhưng đổi lại tôi chỉ nhận về sự phản bội cay đắng. Trong biển lửa tử thần, người chồng thanh mai trúc mã ấy đã nhẫn tâm bỏ mặc tôi dưới đống đổ nát để cứu lấy cô em kế Hạ Bích Trâm. Kiếp trước, anh ta vì ả mà ép tôi hiến tủy, dùng máu vẽ tranh và chịu đựng mọi tủi nhục. Thậm chí, tôi phải chết trong đau đớn khi bị tráo thuốc giảm đau. Sự tuyệt vọng cùng cực hóa thành ngọn lửa hận thù khi tôi bất ngờ được trọng sinh. Trở về quá khứ, tôi quyết định xé nát bản hôn ước, chấm dứt mối quan hệ độc hại này để bắt đầu cuộc đời mới.
Xem thêm

Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai Chương 1

Tôi chết trong một biển lửa ngút trời, chết trong sự tuyệt vọng cùng cực.

Người chồng thanh mai trúc mã của tôi, Đoàn Khải Minh, đã không chút do dự bỏ mặc tôi đang bị kẹt dưới đống đổ nát để lao vào cứu cô em gái kế, Hạ Bích Trâm.

Anh ta thậm chí còn không quay đầu lại nhìn tôi một lần.

Kiếp trước, cũng vì cô em gái "trong sáng" đó mà anh ta tặng tôi vòng cổ giả, ép tôi dùng máu vẽ tranh chuộc tội cho cái thai mà cô ta tự phá.

Thậm chí, anh ta còn trói tôi lại, cưỡng ép tôi hiến tủy để cứu sống cô ta.

Cuối cùng, tôi chết trong đau đớn tột cùng khi bị cô ta mua chuộc y tá tráo thuốc giảm đau bằng nước muối.

Cho đến lúc chết, tôi vẫn không hiểu, tại sao tình yêu hai mươi mấy năm của tôi lại đổi lấy sự phản bội tàn nhẫn đến vậy?

Mở mắt lần nữa, tôi đã quay trở lại.

Việc đầu tiên tôi làm, chính là xé nát bản hôn ước với Đoàn Khải Minh.

Chương 1

HẠ MINH HUỆ POV:

Việc đầu tiên tôi làm sau khi được tái sinh, chính là xé nát bản hôn ước với Đoàn Khải Minh.

Tờ giấy thượng hạng, được viết bằng loại mực đắt tiền, dưới bàn tay tôi chỉ trong nháy mắt đã biến thành những mảnh vụn, nhẹ nhàng rơi xuống tấm thảm Ba Tư xa xỉ trong phòng khách.

"Minh Huệ! Con điên rồi sao?"

Giọng cha tôi, ông Hạ Đức Tường, vang lên đầy giận dữ. Ông đứng phắt dậy khỏi ghế sofa, khuôn mặt vốn luôn uy nghiêm giờ đây đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt nhìn tôi chằm chằm như không thể tin nổi.

Tôi chỉ bình thản phủi nhẹ những mẩu giấy còn sót lại trên ngón tay, ngước mắt nhìn thẳng vào ông.

"Con không điên. Con rất tỉnh táo, tỉnh táo hơn bao giờ hết."

Sự bình tĩnh của tôi dường như càng chọc giận ông.

"Tỉnh táo? Tỉnh táo mà con lại làm ra cái chuyện này sao? Hôn ước giữa con và Khải Minh là do ông nội con và ông nội nhà họ Đoàn định ra từ khi hai đứa còn trong bụng mẹ. Hai gia tộc chúng ta đã có quan hệ bao nhiêu năm, con nói xé là xé được sao?"

Tôi nhìn ông, trong lòng là một mảng trống rỗng. Lại là gia tộc, lại là lợi ích kinh doanh. Kiếp trước, chính vì những thứ này mà ông đã nhắm mắt làm ngơ, để mặc tôi bị mẹ kế và con gái riêng của bà ta chèn ép hết lần này đến lần khác.

Và rồi tôi chết.

Tôi chết trong một biển lửa ngút trời, chết trong sự tuyệt vọng cùng cực khi người chồng thanh mai trúc mã của tôi, Đoàn Khải Minh, đã không chút do dự mà bỏ mặc tôi đang bị kẹt dưới đống đổ nát, để lao vào cứu cô em gái kế yêu quý của tôi, Hạ Bích Trâm.

Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác đau đớn khi thanh dầm thép nóng rực đè lên đôi chân, nhớ mùi da thịt cháy khét và sự ngột ngạt đến nghẹt thở của khói bụi. Nhưng tất cả những điều đó không sánh bằng nỗi đau khi nhìn thấy bóng lưng Khải Minh khuất dần trong biển lửa, tay anh ta đang ôm chặt lấy Bích Trâm.

Anh ta thậm chí còn không quay đầu lại nhìn tôi một lần.

Ngọn lửa đó đã thiêu rụi tình yêu mù quáng hai mươi mấy năm của tôi, thiêu rụi cả trái tim tôi thành tro bụi.

"Cha," tôi cất giọng, lạnh lẽo và xa cách, "Cha có biết anh ta đã làm gì không?"

"Khải Minh thì làm sao? Thằng bé trước nay vẫn luôn yêu thương con hết mực."

"Yêu thương?" Tôi bật cười, một tiếng cười khàn đặc và chua chát. "Cha nói đến thứ tình yêu mà anh ta dành cho em gái kế của con sao?"

Ngồi bên cạnh cha tôi, mẹ kế của tôi, bà Diệp Lan, và cô con gái cưng của bà, Hạ Bích Trâm, lập tức biến sắc.

"Chị, chị nói gì vậy?" Bích Trâm đứng bật dậy, đôi mắt to tròn ngấn nước, trông đáng thương vô cùng. "Em và anh Khải Minh trong sạch. Sao chị có thể vu khống chúng em như vậy?"

Bà Diệp Lan cũng vội vàng thêm vào, giọng điệu trách móc: "Minh Huệ, có chuyện gì thì từ từ nói. Sao con lại đổ oan cho em gái con như vậy? Trâm Trâm từ nhỏ sức khỏe đã yếu, con làm nó sợ đấy."

Tôi nhìn bộ dạng yếu đuối, mong manh như sắp vỡ của Bích Trâm, trong lòng chỉ thấy ghê tởm. Chính là bộ dạng này, chính những giọt nước mắt này đã lừa gạt tất cả mọi người, cướp đi mọi thứ vốn thuộc về tôi.

"Anh Khải Minh chỉ lo lắng cho sức khỏe của em thôi mà, chị." Bích Trâm nức nở, nước mắt lã chã rơi. "Lần trước em bị ngất, cũng là anh ấy đưa em vào viện. Chị cũng biết mà, từ nhỏ em đã hay bệnh vặt, anh ấy chỉ coi em như em gái ruột thôi."

"Em gái ruột?" Tôi nhếch mép, nụ cười đầy mỉa mai. "Em gái ruột mà anh ta lại tặng cho chiếc vòng cổ kim cương phiên bản giới hạn của Cartier, trong khi chiếc anh ta tặng cho vị hôn thê là tôi đây chỉ là hàng giả?"

Câu nói của tôi như một quả bom nổ tung giữa phòng khách.

Bích Trâm tái mặt, đôi môi run rẩy không nói nên lời.

Tôi không cho cô ta cơ hội diễn tiếp, lẳng lặng rút từ trong túi xách ra một tập ảnh, ném thẳng lên bàn trà. "Cha, mẹ, hai người cứ từ từ xem đi. Xem 'tình anh em trong sáng' của họ đến mức nào."

Tấm ảnh đầu tiên, Khải Minh đang dịu dàng lau mồ hôi trên trán Bích Trâm trong một quán bar ồn ào. Tấm thứ hai, hai người họ ôm nhau trong bãi đỗ xe của trung tâm thương mại, nụ hôn của Khải Minh in trên mái tóc cô ta. Tấm thứ ba, thứ tư, và rất nhiều tấm khác, mỗi một tấm đều là một nhát dao đâm thẳng vào sự ngu ngốc của tôi ở kiếp trước.

Và cuối cùng, là hình ảnh chiếc vòng cổ Cartier phiên bản "L'Odyssée de Cartier" lấp lánh trên cổ Bích Trâm trong một bữa tiệc, còn tôi, vị hôn thê danh chính ngôn thuận, lại đeo một bản sao rẻ tiền mà cứ ngỡ là báu vật.

Kiếp trước, tôi đã ngu muội đến mức nào khi tin rằng anh ta bận công việc nên không thể cùng tôi tham dự bữa tiệc đó, trong khi thực tế anh ta lại đang hộ tống "cô em gái" của tôi.

Tôi đã từng yêu chiếc vòng cổ đó đến mức nào, coi nó là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi. Giờ nghĩ lại, chỉ thấy thật nực cười.

Đúng lúc này, cửa lớn bật mở. Đoàn Khải Minh vội vã bước vào, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, dường như đã chạy rất nhanh đến đây.

"Minh Huệ, có chuyện gì vậy? Anh nghe dì Lan gọi nói em..."

Anh ta dừng lại khi nhìn thấy mớ hỗn độn trên bàn và sắc mặt của mọi người.

"Khải Minh, anh đến rồi à," tôi bình thản nói. "Em đang định hủy hôn, anh thấy sao?"

Khải Minh sững sờ, rồi vội vàng bước tới, cố gắng nắm lấy tay tôi. "Minh Huệ, đừng đùa nữa. Em sao vậy? Ai chọc giận em à?"

Tôi lùi lại một bước, tránh né bàn tay anh ta. Tôi chỉ vào những tấm ảnh trên bàn, rồi lại chỉ vào chiếc vòng cổ trên cổ mình. "Đoàn Khải Minh, anh có dám nói chiếc vòng này là thật không?"

Sắc mặt Khải Minh trắng bệch. Anh ta lắp bắp: "Minh Huệ, em nghe anh giải thích..."

"Anh Khải Minh!"

Một tiếng kêu yếu ớt vang lên. Hạ Bích Trâm đột nhiên ôm lấy bụng, cả người mềm nhũn ngã xuống.

"Bích Trâm!"

Phản xạ của Khải Minh nhanh hơn cả suy nghĩ của anh ta. Gần như trong tích tắc, anh ta lao qua chỗ tôi, đỡ lấy Bích Trâm đang ngã xuống, vòng tay ôm trọn cô ta vào lòng.

"Em sao vậy? Đau ở đâu?" Giọng anh ta đầy lo lắng và hoảng hốt.

Tôi đứng đó, lạnh lùng nhìn cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng này. Kiếp trước, trong biển lửa, anh ta cũng đã hoảng hốt như vậy, cũng đã ôm cô ta như vậy, bỏ lại tôi phía sau.

Trái tim tôi, vốn tưởng đã chết, lại nhói lên một cái. Nhưng lần này, không phải là đau đớn, mà là sự giải thoát cuối cùng.

Tôi nhìn họ, nhìn người đàn ông tôi từng yêu và cô em gái đã hại chết tôi, rồi quay sang cha tôi, giọng nói không một chút cảm xúc.

"Cha thấy chưa? Người anh ta cần, vốn không phải là con."

Tôi hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ.

"Hôn ước này, con hủy bỏ. Nếu Đoàn gia cần một người con dâu, thì Hạ Bích Trâm chính là ứng cử viên sáng giá nhất. Con xin nhường lại."

"Minh Huệ!" Cha tôi gầm lên, nhưng tôi không quan tâm nữa.

Ánh mắt tôi lướt qua gương mặt hoảng loạn của Khải Minh, người đang bận rộn chăm sóc cho Bích Trâm, và cuối cùng dừng lại ở gương mặt đắc thắng thoáng qua của mẹ kế.

"Cha, con cho cha một tuần để giải quyết chuyện này. Nếu sau một tuần, hôn ước vẫn chưa được hủy, con sẽ tự mình công bố tất cả mọi chuyện cho báo chí."

Nói xong, tôi không thèm nhìn lại, xoay người bước thẳng lên lầu, bỏ lại sau lưng một mớ hỗn loạn.

Cha tôi vẫn còn do dự vì lợi ích của hai gia tộc. Ông nói cần cho tôi và Khải Minh một khoảng thời gian để bình tĩnh lại.

Một tuần.

Cũng được thôi. Tôi sẽ cho họ thấy, một tuần này, ai mới là người cần phải bình tĩnh.

Đọc tiếp

Mục lục của Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Tình yêu liều lĩnh của anh, cuộc đời tan vỡ của cô
8.3
Suốt mười hai năm, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối kiêm thư ký riêng cho Vương Khánh Giang, giúp anh ta dẹp bỏ mọi rắc rối. Thế nhưng, khi tình cũ Hoàng Bảo Châu quay về, anh ta sẵn sàng đẩy tôi vào hiểm cảnh, từ việc làm mồi nhử bắt cóc đến bỏ mặc tôi trong thang máy rơi tự do, thậm chí bắt tôi ngồi tù thay cô ta. Dù sau này anh ta đỡ nhát dao chí mạng để cứu tôi, sự hy sinh muộn màng đó chỉ khiến tôi thêm ghê tởm. Khi em trai - sợi dây ràng buộc cuối cùng không còn, tôi lạnh lùng chấm dứt tất cả bằng sự thật tàn khốc rằng mười hai năm qua tôi ở bên anh ta chỉ vì tiền.
Bìa tiểu thuyết Chồng tôi, kẻ thù của tôi
7.9
Mười năm bên nhau, tôi vẫn luôn tin rằng Vũ Tịnh là người chồng hoàn hảo, cho đến khi sự thật tàn khốc bị phơi bày sau một vụ bắt cóc đầy máu và nước mắt. Hóa ra, tất cả chỉ là một âm mưu thâm độc do anh ta cùng nhân tình dàn dựng nhằm chiếm đoạt toàn bộ tài sản và đẩy tôi vào bệnh viện tâm thần. Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn là lúc anh ta dùng tôi làm lá chắn trong vụ tai nạn để bảo vệ người tình, rồi cùng đứa con riêng đánh đập và ném tôi xuống biển sâu. May mắn thoát chết, tôi không còn là người phụ nữ yếu đuối của ngày xưa. Trở về từ cõi chết, tôi quyết định dứt bỏ quá khứ, chính tay hạ màn vở kịch dối trá của người đàn ông bội bạc. Vũ Tịnh, nợ máu phải trả bằng máu.
Bìa tiểu thuyết Chín mươi chín đám cưới và một đám tang cho tình yêu
9.0
Trong đám cưới lần thứ 99 với Bảo Long, danh dự của một tiểu thư xứ Huế như tôi hoàn toàn tan vỡ khi màn hình lễ đường công khai cảnh hắn chi 25 tỷ đồng để ủng hộ vở kịch giả tạo của Kim Thảo. Bảo Long mù quáng tin lời dối trá, tàn nhẫn đuổi tôi đi để đón nhân tình về. Hắn không ngừng hành hạ tôi bằng những trò tra tấn thể xác và tinh thần, thậm chí quay clip nhục nhã tung lên mạng dù tôi từng hai lần cứu mạng hắn. Khi tôi gieo mình xuống biển sâu trong tuyệt vọng, chính lời hứa thuở nhỏ và sự tận tụy của người bạn thân đã cứu rỗi tôi. Giờ đây, tôi trở lại để chứng kiến Bảo Long đối mặt với sự thật nghiệt ngã và sự trả giá của kẻ phản bội.
Bìa tiểu thuyết Cảm xúc ấm áp cũ
8.0
Ngay trong ngày trọng đại nhất cuộc đời, cô dâu của tôi đột ngột bỏ rơi hôn lễ để chạy đến bên người yêu cũ khi nghe tin anh ta lâm trọng bệnh. Mặc kệ lời cầu xin hoàn thành nốt nghi thức để giữ lại chút thể diện cuối cùng, cô ấy chỉ để lại lời mỉa mai cay đắng, cho rằng tôi không có tư cách so sánh với một người sắp lìa đời. Một mình đối mặt với sự bẽ bàng, tôi quyết định buông bỏ mọi chấp niệm. Nhiều năm sau, tôi trở thành một ông trùm quyền lực trong giới kinh doanh và lạnh lùng gửi đến cô bản hợp đồng ly hôn. Đến lúc này, người phụ nữ ấy mới bắt đầu sống trong sự hoảng loạn và hối hận muộn màng.
Bìa tiểu thuyết Con trai bí mật của Alpha Mate của tôi, sự từ chối cuối cùng của tôi
8.9
Từng nghĩ mình may mắn khi được nhà họ Trần nhận nuôi và kết hôn cùng người thừa kế Trần Đồng Bằng, nhưng sự thật cay đắng đã phơi bày vào kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Tôi bàng hoàng phát hiện chồng mình lén lút chung sống với Phó Hồng Mai cùng đứa con riêng bấy lâu nay. Đau đớn hơn, anh ta coi tôi như con rối thế thân, thậm chí dùng thuốc khiến tôi vô sinh để hợp thức hóa việc đưa đứa trẻ kia vào nhà. Hóa ra tình yêu bấy lâu chỉ là màn kịch tàn nhẫn để che đậy bí mật gia tộc. Tuy nhiên, họ đã đánh giá thấp một đứa trẻ mồ côi. Với những bằng chứng trong tay, tôi quyết định sẽ lật tẩy tất cả, buộc kẻ phản bội phải trả giá đắt cho sự lừa dối này.
Bìa tiểu thuyết Vợ bị phản bội, sự trả thù cháy bỏng
9.4
Suốt ba năm, kiến trúc sư phần mềm như tôi đã hy sinh sự nghiệp để làm hậu phương cho chồng là Văn Anh Huy. Cứ ngỡ tin anh được điều chuyển về trụ sở chính là quả ngọt, nhưng sự thật nghiệt ngã ập đến khi tôi biết người đồng hành cùng anh là tình cũ Bạch Yến Linh. Đau đớn hơn, giấy kết hôn của chúng tôi chỉ là giả mạo. Anh ta đã âm thầm ly hôn đơn phương để hợp thức hóa quan hệ với người phụ nữ kia. Nhận ra tình yêu bấy lâu chỉ là cú lừa đầy toan tính, tôi quyết định chấm dứt sự bi lụy. Lau khô nước mắt, tôi liên lạc với cấp trên để chính thức tham gia vào 'Dự án Rồng', bắt đầu hành trình lấy lại những gì đã mất.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ