Bìa tiểu thuyết Cơ hội thứ hai cho mãi mãi

Cơ hội thứ hai cho mãi mãi

9.4 / 10.0
Trong Cơ hội thứ hai cho mãi mãi, cô gái mắc bệnh nan y chọn đông lạnh cơ thể để thoát khỏi sự giam cầm của người giám hộ. 50 năm sau, cô tỉnh lại trong thế giới sci-fi cùng kẻ từng phản bội mình. Đọc romance novel này để khám phá hành trình định mệnh đầy kịch tính tại webnovel.
Tóm tắt Cơ hội thứ hai cho mãi mãi
Vào sinh nhật tuổi 22, cô gái mồ côi phải chứng kiến người giám hộ mình thầm yêu mười năm đính hôn với kẻ khác. Cay đắng hơn, anh sỉ nhục tình cảm của cô là biến thái và trao chiếc nhẫn cô tâm huyết thiết kế cho vị hôn thê. Giữa lúc mắc bạo bệnh giai đoạn cuối, cô còn bị vu oan là giả vờ đau ốm để níu kéo, dẫn đến việc bị anh giam cầm và bỏ rơi. Tuyệt vọng trước sự tàn nhẫn ấy, cô chọn đông lạnh cơ thể dưới biển sâu. 50 năm sau tỉnh lại ở tương lai, cô bàng hoàng khi gặp lại anh.
Xem thêm

Cơ hội thứ hai cho mãi mãi Chương 1

Vào đêm sinh nhật lần thứ hai mươi hai, người đàn ông tôi đã yêu suốt mười năm, cũng là người giám hộ của tôi, đã tổ chức một bữa tiệc đính hôn.

Nhưng cô dâu không phải là tôi. Cùng lúc đó, tôi nhận được bản án tử hình - ung thư máu giai đoạn cuối.

Tình yêu của tôi bị anh gọi là "bệnh hoạn, loạn luân". Chiếc nhẫn "Vĩnh Hằng" do chính tay tôi thiết kế lại được anh đeo cho vị hôn thê của mình.

Cô ta không chỉ sỉ nhục cha mẹ đã khuất của tôi, mà còn dàn dựng một màn kịch hoàn hảo, khiến anh tin rằng tôi giả bệnh để níu kéo.

Anh nhốt tôi lại, bắt tôi phải cúi đầu xin lỗi kẻ đã chà đạp lên nỗi đau của mình.

Thậm chí, anh còn thất hứa bữa tối sinh nhật cuối cùng của tôi để đi "hưởng tuần trăng mật" với cô ta.

Hoàn toàn tuyệt vọng, tôi chọn cách đông lạnh cơ thể, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng dưới đáy biển sâu. Nhưng tôi không ngờ rằng, năm mươi năm sau, người cùng tôi tỉnh lại trong thế giới tương lai, lại chính là anh.

Chương 1

Lã Ánh Phương POV:

Vào đêm sinh nhật lần thứ hai mươi hai của tôi, người đàn ông tôi đã yêu suốt mười năm đã tổ chức một bữa tiệc đính hôn xa hoa nhất thành phố - cho một người phụ nữ khác.

Căn biệt thự rộng lớn, nơi từng là tổ ấm của tôi, đêm nay lại lạnh lẽo như một hầm băng. Tôi ngồi co ro trên chiếc ghế sofa da mềm mại, nhưng sự mềm mại ấy không thể xua tan đi cái lạnh buốt đang thấm vào tận xương tủy. Ánh đèn pha lê trên trần nhà rọi xuống, tạo ra những vệt sáng lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch, nhưng trong mắt tôi, chúng chỉ là những mảnh vỡ lạnh lẽo, phản chiếu sự trống rỗng trong tâm hồn.

Mọi thứ trong căn nhà này đều do một tay anh lựa chọn, từ chiếc rèm cửa màu xám tro cho đến bình hoa pha lê trên bàn. Anh luôn có gu thẩm mỹ rất cao, nhưng hôm nay, sự tinh tế ấy lại trở thành một sự tra tấn. Mỗi một vật dụng đều như đang nhắc nhở tôi về sự tồn tại của anh, về sự quan tâm mà anh đã từng dành cho tôi, và về việc tất cả những điều đó giờ đây không còn thuộc về tôi nữa.

Cánh cửa chính đột ngột mở ra, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của tôi.

Việt Nguyên Hãn bước vào, mang theo hơi lạnh của màn đêm và mùi rượu thoang thoảng. Anh cao lớn, vững chãi, bộ vest may đo vừa vặn tôn lên bờ vai rộng và khí chất thành đạt của một doanh nhân. Gương mặt anh góc cạnh, điển trai, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại luôn ẩn chứa một sự xa cách lạnh lùng.

Đôi mắt ấy lướt qua tôi, không một chút gợn sóng, như thể tôi chỉ là một món đồ nội thất vô tri.

"Sao giờ này còn chưa ngủ?" Giọng anh trầm thấp, nhưng lại mang theo sự lạnh nhạt như băng.

Tôi siết chặt hai tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để ngăn mình không run rẩy. "Em đang đợi chú."

Anh khẽ nhíu mày, sự thiếu kiên nhẫn hiện rõ trên gương mặt. "Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Đừng đợi tôi."

Sự lạnh lùng trong lời nói của anh như một dòng nước đá dội thẳng vào tim tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không vỡ vụn. "Hôm nay... là sinh nhật em."

Tôi nói rất nhỏ, như một lời thì thầm, một lời cầu xin sự chú ý. Tôi đã hy vọng, dù chỉ là một chút, rằng anh sẽ nhớ. Rằng anh sẽ nói một câu "Chúc mừng sinh nhật".

Nhưng không.

Việt Nguyên Hãn dừng lại, đôi mắt anh nhìn tôi chằm chằm, và trong một khoảnh khắc, tôi đã ảo tưởng rằng mình nhìn thấy một tia phức tạp trong đó. Nhưng ảo tưởng nhanh chóng tan biến.

"Lã Ánh Phương," anh gọi cả họ lẫn tên tôi, một dấu hiệu của sự nghiêm túc và tức giận. "Em hai mươi hai tuổi rồi, không còn là đứa trẻ nữa. Đừng dùng những lý do ngây thơ này để gây sự chú ý với tôi."

Anh bước đến gần, cái bóng cao lớn của anh bao trùm lấy tôi, mang theo một áp lực vô hình khiến tôi khó thở.

"Tình cảm của em dành cho tôi," anh nói, mỗi chữ mỗi câu đều như một nhát dao sắc lẹm, "là sai trái, là bệnh hoạn. Tôi là người giám hộ của em, là bạn thân của cha em. Em hiểu không? Giữa chúng ta không bao giờ có khả năng nào khác ngoài mối quan hệ chú cháu."

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Bệnh hoạn? Tình yêu của tôi, thứ tình cảm trong sáng và mãnh liệt mà tôi đã nâng niu suốt mười năm, trong mắt anh lại là thứ bệnh hoạn?

Tôi nhớ lại những ngày tháng ấm áp đã qua. Mười năm trước, sau thảm kịch cướp đi cha mẹ tôi, chính anh là người đã kéo tôi ra khỏi bóng tối. Anh đã ôm tôi vào lòng, hứa sẽ chăm sóc tôi, bảo bọc tôi. Anh đã cho tôi một mái nhà, một gia đình mới. Anh là mặt trời duy nhất trong thế giới u tối của tôi.

Nhưng mặt trời đó, giờ đây lại đang thiêu đốt tôi bằng sự tàn nhẫn.

"Hãy tỉnh táo lại đi, Ánh Phương. Hãy sống cuộc sống của mình, tìm một người đàn ông phù hợp với em." Anh nói, giọng điệu như đang ban phát một sự thương hại. "Đừng lãng phí thời gian vào một thứ tình cảm vô vọng."

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Là một dãy số lạ. Tôi vô thức bắt máy, giọng nói ở đầu dây bên kia xa lạ nhưng lại mang đến một thông điệp quen thuộc đến đáng sợ.

"Cô Lã Ánh Phương phải không ạ? Chúng tôi là bệnh viện X. Kết quả xét nghiệm của cô đã có..."

Tôi không cần nghe hết câu. Tôi đã biết kết quả. Bệnh ung thư máu giai đoạn cuối. Bản án tử hình đã được tuyên.

Tôi cúp máy, sự bình tĩnh của bản thân khiến chính tôi cũng phải kinh ngạc. Có lẽ khi một người đã rơi xuống đáy của sự tuyệt vọng, họ sẽ không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

"Ai gọi vậy?" Việt Nguyên Hãn hỏi, sự quan tâm thoáng qua trong giọng nói của anh có lẽ chỉ là một thói quen.

"Không có gì quan trọng ạ." Tôi trả lời, giọng nói đều đều. "Chỉ là một chương trình thực nghiệm y học mà em đăng ký tham gia thôi."

Đó không hoàn toàn là một lời nói dối. Tôi thực sự đã đăng ký tham gia một chương trình đông lạnh cơ thể dành cho những bệnh nhân nan y, với hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó trong tương lai, y học sẽ có cách chữa trị. Đó là lối thoát duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra.

Anh không hỏi thêm nữa, sự quan tâm ít ỏi đó đã nhanh chóng biến mất. Anh quay người, chuẩn bị rời đi.

Nhưng rồi, một tấm ảnh từ trong túi áo vest của anh rơi ra, nhẹ nhàng đáp xuống tấm thảm ngay trước mặt tôi.

Đó là một bức ảnh chụp Việt Nguyên Hãn và một cô gái xinh đẹp, quyến rũ. Cô ấy tên là Tôn Thúy Anh, một người mẫu ảnh đang nổi. Họ đứng cạnh nhau, nụ cười của anh rạng rỡ và ấm áp, một nụ cười mà tôi đã rất lâu rồi không còn được thấy.

Và trên ngón áp út của Tôn Thúy Anh, một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đang tỏa sáng rực rỡ.

Đó là chiếc nhẫn mà tôi đã tự tay thiết kế.

Nó là đồ án tốt nghiệp của tôi. Tôi đã đặt tên cho nó là "Vĩnh Hằng", với tất cả tình yêu và hy vọng của một cô gái trẻ. Tôi đã lấy hết can đảm đưa bản thiết kế cho anh xem, hy vọng anh có thể hiểu được ẩn ý của tôi.

Ngày hôm đó, anh chỉ lạnh lùng nói: "Thiết kế này quá khoa trương, không có tính ứng dụng. Em nên đổi một hướng khác thực tế hơn."

Vậy mà giờ đây, "thiết kế khoa trương" đó lại đang nằm trên tay người phụ nữ khác, như một lời chế nhạo cho tình yêu đơn phương ngu ngốc của tôi.

"Đẹp không?" Giọng nói của Việt Nguyên Hãn vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ đau đớn. Anh đã nhặt bức ảnh lên, nhưng ánh mắt lại nhìn tôi, mang theo một sự khiêu khích rõ ràng. "Tôi và Thúy Anh sẽ đính hôn."

Cổ họng tôi khô khốc, tôi không thể thốt ra bất kỳ lời nào.

"Lễ đính hôn sẽ được tổ chức vào ngày mười hai tháng mười hai." Anh nói thêm, như thể đang đóng chiếc đinh cuối cùng vào cỗ quan tài của tôi.

Ngày mười hai tháng mười hai.

Là sinh nhật của tôi.

Đọc tiếp

Mục lục của Cơ hội thứ hai cho mãi mãi

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Tình yêu bị cấm đoán của Alpha King, sự trả thù thầm lặng của tôi
9.6
Suốt ba năm làm vợ Bạch Hữu Chiến, tôi đã trao đi trọn vẹn trái tim để rồi nhận lại sự ghẻ lạnh. Ngày cha tôi qua đời, anh dửng dưng từ chối lời cầu xin cuối cùng để ở bên người tình tại Paris. Sự thật đau đớn lộ ra khi tôi biết mình chỉ là kẻ thay thế cho Lộ Lệ Quyên, ngay cả đứa con trong bụng cũng bị anh đặt tên để tưởng nhớ cô ta. Cay đắng nhận ra tình yêu chỉ là trò đùa, tôi quyết tâm báo thù. Bằng cách lừa anh ký vào đơn ly hôn và dàn dựng một vụ sảy thai giả, tôi đã cắt đứt mọi ràng buộc. Tôi rời đi, bỏ lại sau lưng người chồng tàn nhẫn để bắt đầu cuộc sống mới, vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của anh.
Bìa tiểu thuyết Năm năm, một lời nói dối tàn khốc
8.3
Kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi bàng hoàng nhận ra người chồng mình hết lòng yêu thương suốt 8 năm đã có con riêng 4 tuổi với đối tác. Hóa ra, cuộc hôn nhân này chỉ là một vở kịch dối trá ngay từ lúc bắt đầu. Đau đớn tột cùng khi tại tiệc sinh nhật của mình, tôi bị nhân tình của anh ta dàn cảnh hãm hại. Để bảo vệ mẹ con họ, chồng tôi nhẫn tâm đẩy ngã khiến tôi mất đi giọt máu trong bụng, sau đó còn tiếp tay cho kẻ thủ ác đẩy tôi xuống biển diệt khẩu. May mắn sống sót, nửa năm sau tôi trở về đầy rực rỡ với danh vị nghệ sĩ quốc tế. Đối mặt với lời van xin muộn màng từ kẻ phản bội, tôi dứt khoát đáp trả bằng một cái tát rồi rời đi cùng hạnh phúc mới, vĩnh viễn khép lại quá khứ đau thương.
Bìa tiểu thuyết Bị xâm chiếm bởi gen bạch tuộc
9.2
Hậu chia tay nam diễn viên đình đám, tôi bất ngờ bị mực của con bạch tuộc khổng lồ bám đầy người khi đi lặn. Sự cố hy hữu này khiến cơ thể tôi biến đổi, sở hữu chín bộ não cùng ba trái tim của loài sinh vật biển. Trí tuệ tăng vọt giúp tôi rũ bỏ sự lụy tình để tập trung phát triển sự nghiệp. Tôi tỉnh táo nhận ra bộ mặt thật của người quản lý và tự mình nắm quyền quyết định. Với bộ não siêu việt, tôi dễ dàng đối đầu hàng trăm cư dân mạng cùng lúc. Ngay cả khi người cũ tìm cách liên lạc, tôi cũng thẳng thừng từ chối vì anh ta không còn xứng tầm với đẳng cấp trí tuệ mới của tôi.
Bìa tiểu thuyết Bà Lệ bắt đầu ngoại tình sau khi ly hôn
8.2
Hậu ly hôn, hành động đầu tiên của người vợ là đính hôn với đối thủ không đội trời chung của chồng cũ. Cô không ngần ngại công khai tình tứ bên người mới, thẳng tay trừng trị kẻ thứ ba và dằn mặt Lệ Cảnh Đình. Khi những lớp mặt nạ dần gỡ bỏ, anh bàng hoàng nhận ra vợ cũ chính là nghệ sĩ piano thiên tài, nhà thiết kế Elan danh tiếng và nhà đầu tư bí ẩn. Quá trình theo đuổi lại vợ đầy hối hận bắt đầu, nhưng bí mật thực sự về thân thế cô khi lộ diện mới khiến anh hoàn toàn suy sụp.
Bìa tiểu thuyết Mang thai gả cho hào môn, chồng cũ hối hận
9.3
Phát hiện bạn trai phản bội ngay đêm tân hôn, Giang Uyển Ngư đau khổ uống say dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Không ngờ, cô lại mang thai cốt nhục của người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thành, cũng chính là chú út của gã bạn trai tồi. Trước sự truy đuổi gắt gao của vị đại lão quyền thế, Uyển Ngư vừa hoảng sợ vừa muốn trốn chạy. Khi bị chồng cũ đeo bám đòi tái hợp, cô mượn danh Phó gia để đáp trả. Ngay trước mặt đám đông, vị Phó tổng lạnh lùng vốn xa lánh phụ nữ lại ôm chặt eo cô và tuyên bố đầy uy lực, ép cháu trai mình phải cúi đầu gọi cô một tiếng thím nhỏ.
Bìa tiểu thuyết Giả vờ mất trí, anh đã bỏ mất em
8.8
Trong một lần đột kích nguy hiểm, anh gặp chấn thương dẫn đến mất trí nhớ. Điều đau lòng là anh quên bẵng sự hiện diện của tôi và đứa con trong bụng, chỉ một lòng hướng về người phụ nữ khác. Anh khẳng định cô ta mới là định mệnh, còn tôi hoàn toàn không xứng đôi. Để toại nguyện cho anh, tôi quyết định chấm dứt mối quan hệ này. Thế nhưng, khi tôi chuẩn bị bắt đầu cuộc sống mới bên người khác, anh lại xuất hiện với đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Anh chất vấn việc tôi mang cốt nhục của anh gả cho kẻ khác. Đối diện với sự hối hận muộn màng đó, tôi chỉ bình thản đáp rằng đứa trẻ ấy vốn dĩ đã không còn trên đời này nữa.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ